|
Tác Giả

Thư
Tâm Tình Gửi Bạn
Sáng nay đọc thư bạn góp ý về việc viết “Lời Giới Thiệu”,
tôi mới thấy khó ơi là khó. Cứ viết cho đủ vài điều bạn
nêu thôi, tôi cũng sẽ phải tỷ tê dê ngỗng kể lể mất rồi.
Này nhé,
Trước tiên là phải tự giới thiệu
mình, vỗ ngực xưng tên với cái TA to tướng. Ít
lắm cũng phải cung khai cái nghề nghiệp liên quan tới
“cái kìm cái búa” kè kè bên
mình trong suốt thời kỳ còn đi học với mài mài giũa giũa
tới lúc trưởng thành. Rồi
lại lếch thếch vác “cái kìm cái búa” đi khắp chân trời
góc biển, kể cả bao năm lê
bước quê người kiếm sống, nuôi vợ nuôi con.
Thế rồi, thời gian thấm thoát trôi nhanh, nhanh quá.
Đùng một cái tuổi già xồng
xộc tới, đành vứt “cái búa cái kìm” về hưu nằm nhà thở,
chơi với đàn cháu nhỏ sơ
sơ tám đứa. Thỉnh thoảng viết vài lá thư thăm hỏi bạn bè.
Bỗng! Một hôm trời nắng rồi trời lại mưa, nhận được lá
thư của hai ông bạn
già cùng lứa tuổi đề nghị đăng mấy lá thư tôi viết tào
lao lên nội san của nhóm.
Thế là một công việc mới không lương được trám vào chỗ
những giờ rảnh rỗi ít
oi, ấy là viết lách. Cũng dễ thôi, “viết” làm sao cho
người ta hiểu và “lách” làm sao
cho đừng bị chửi. Với cái bút sắt bút “bi”, tôi tha hồ
múa võ vườn hoang. Thỉnh
thoảng bạn bè nhắc khéo về cái thì là mà, cái chấm cái
phẩy, ngay cả cái chính tả
“cái lày, cái lọ” (cái này, cái nọ). Đề tài được viết
theo “đơn đặt hàng” của nhóm
bạn gần xa dưới dạng TẠP GHI. Và, công việc viết lách cứ
thủng thẳng, nhẩn nha,
chậm rãi trôi đi so với cái tuổi già hối hả chạy như
“bóng câu qua cửa sổ”.
Thế rồi (lại thế rồi), một hôm trời mưa rồi trời lại
nắng, lòng bồi hồi ngồi nhớ
quê hương ở nơi xa xôi vời vợi với lòng thương nhớ vô
vàn. Tôi nhớ tới mấy câu
thơ của thi sĩ Bàng Bá Lân:
Mỗi bước chân đi, mỗi lạ lùng,
Quê hương ta đó, đẹp vô cùng.
Hình ảnh quê hương đã ẩn tàng và hòa tan trong xương,
trong máu tôi tự bao
giờ nay hiển hiện ra rõ ràng như một vật thể sờ mó được.
Dòng chảy tình tự quêhương lẫn kỷ niệm tràn về với những
hình ảnh ở tuổi ấu thơ, ở tuổi hoa niên với
mơ cùng mộng, nhớ nhớ thương thương; rồi nào trời nắng
với trời mưa, ấm lạnh
bốn mùa thay đổi; nào lũy tre làng nằm yên bình bên con
sông nhỏ uốn khúc ven
làng; vài trẻ mục đồng cưỡi trâu về chuồng trong buổi
chiều tắt nắng giữa cánh
đồng lúa vàng bát ngát, bồng bềnh theo từng cơn gió nhẹ
của đồng quê. Với nào
bao danh lam thắng cảnh gắn liền với những truyền thuyết,
lịch sử và văn hóa
nhân bản lâu đời của một dân tộc oai hùng có chiều dài
dựng nước hơn 4000 năm,
trải qua bao triều đại ông cha, tôi nhớ sao cho hết!
Cũng từ hôm ấy, tôi ước mơ được viết về quê hương dù
biết mình chưa hề có
khả năng gần gũi với văn chương. Thôi kệ, cứ liều. Viết
cho mình và viết cho
người. Tôi cố gắng đọc sách để tham khảo, tìm tòi tài
liệu, và mong chia sẻ những
hiểu biết thâu gặt được ấy gửi đến bạn bè, hoặc ai chưa
có cơ hội biết về nó do sự
bận rộn mưu sinh hay vì lý do khác.
Đó là mục đích tập truyện NHỮNG NĂM THÁNG ẤY được viết.
Truyện
trước đây đã được chia nhỏ, đăng tải rải rác trên vài tờ
đặc san qua những bài viết
ngắn. Chuyện viết về quê hương dù có viết mãi, viết mãi
cũng chẳng thể cùng, trừ
khi tắt thở.
Xin chấm dứt lá thư này bằng một trích đoạn trong bài
thơ “Cám ơn” với lời
thơ chân chất của một độc giả (tên Đinh Thị Ngọc Bích)
đã gửi cho tôi.
...
Vì hoàn cảnh phải rời xa đất Mẹ,
Nhưng anh luôn một lòng đau đáu với quê hương,
Với tình cảm của người con xa xứ,
Anh tìm về nguồn cội Cha Ông,
Về văn hóa, lịch sử và thiên nhiên đất nước...
Qua những trang sách mà anh từng tìm đọc,
Đến những nơi mà anh đã đặt chân,
Anh gom cả vào từng trang tư liệu,
Trân trọng, giữ gìn cho con cháu mai sau...
...
Anh vẫn miệt mài tìm tư liệu mọi nơi,
Để hiểu đến tận cùng những điều anh muốn biết,
Và sẻ chia cùng bạn hữu, anh em ...
...
Nguyễn Giụ Hùng
(Th. 9/2020)
|