
Hình minh họa
Nhân một
người bạn viết thư cho tôi than vãn là anh ta muốn “chửi tục” khi
nghe một người bạn khác ba hoa, khoác lác thái quá trong lúc trà dư
tửu hậu đêm qua. Tôi nay, chỉ xin được góp ý với các bạn đôi ba
lời về chửi, chứ không dính dáng gì tới cá nhân người khoác lác
ấy cả.
Chửi thì xảy ra ở khắp mọi nơi. Nơi đâu có loài người thì nơi đó có
chửi. Tôi đoán thế. Chửi phải được coi là một phần văn hóa của nhân
loại. Sự đóng góp của mỗi dân tộc vào cái kho tàng chửi quí báu ấy,
ít hay nhiều, tùy thuộc vào văn hóa riêng của từng nước. Con người
càng văn minh thì sự suy nghĩ càng tinh vi, kéo theo nền văn hóa
càng được nâng cao, do đó kho tàng chửi của nhân loại càng trở nên
sống động và rực rỡ, muôn mầu muôn vẻ, lấp lánh như sao trời.
Kho tàng chửi của dân ta
thì phong phú lắm, phong phú ngang ngửa với kho tàng cười và
cũng ngang ngửa với kho tàng của những lời yêu thương được gửi đến
cho nhau.
Chửi là để diễn tả hay truyền đạt đến cho một người hay một nhóm
người hay cho chính mình sự hỉ, nộ, ái, ố lên đến cao độ. Sự truyền
đạt ấy được gửi đi một cách nhất thời hay lâu dài tùy theo tình
huống và đối tượng được hay bị nghe chửi.
Trong sự truyền đạt ấy, cách diễn tả và cường độ chửi giữ một vai
trò rất quan trọng, quan trọng như một diễn viên sân khấu vậy. Nó
đòi hỏi người chửi phải biết linh động, thông minh, đầy óc sáng tạo
để thích ứng với sự biến đổi của vai trò, hầu đối tượng nghe chửi
phải đạt tới cái cảm xúc tận cùng mà người chửi mong muốn.
Chửi có loại chửi thanh và loại chửi tục. Có trường hợp câu chửi có
vẻ thanh tao mà ý tục, tức chửi văn hoa, ngược lại, không hề có
chuyện chửi tục mà lại có ý nghĩa thanh tao bao giờ.
Chửi cũng còn tùy thuộc từng vùng. Có vùng nghe chửi, đến mấy ngày
sau mới
biết mình bị chửi. Có vùng thì huỵch toẹt hơn, vừa mở mồm chửi là
người nghe chửi
hiểu được liền.
Ngày xưa các cụ có câu “miếng trầu mở đầu câu chuyện”, nhưng bây giờ
ở một
vài nơi trên đất nước ta, áp dụng cho một số người, người ta mở đầu
câu chuyện phải
bằng tiếng chửi mặn mà, cũng chát như cau, cay như lá trầu không và
nồng như vôi
vậy. Họ không chửi thì không nói được nên lời. Ta cứ bắt họ không
được chửi trong
câu nói, dù là câu nói rất bình thường, họ sẽ trở nên câm ngay, có
cố gắng lắm thì
cũng chỉ thành người nói ngọng hay nói lắp. Thế mới biết chửi nó
quan trọng trong
đời sống như thế nàọ. Không thể thiếu được.
Các bạn muốn nghe và học chửi thì tôi đề nghị tốt nhất là nên về
miền Bắc nước
ta thụ huấn vài khóa miễn phí, được tổ chức ngay trên đường phố,
trong chợ hay
trong những cửa tiệm. Giảng viên thì thuộc đủ mọi thành phần, giới
tính và đủ mọi
lứa tuổi.
Tại sao tôi lại nói miền Bắc vì đó là cái nôi của chửi, có từ thuở
lập quốc. Chửi
được thăng tiến song song với văn hóa dân tộc và bành trướng ảnh
hưởng xuống tận
cùng phía Nam theo bước chân Nam tiến của tiền nhân. Đã học thì phải
học cái chính
thống, không bị pha trộn bởi những văn hóa chửi khác như của Chiêm
Thành hay
Chân Lạp. Các bạn đồng ý với tôi chứ?
Anh bạn của tôi chỉ khoanh vùng trong vấn đề chửi tục không thôi,
nên tôi chỉ
xin có vài hàng ngắn gọn trong phạm vi này.
Trong “chửi tục” thì đa phần lại liên quan đến “sex”, do đó những
tiếng chửi tục
tôi không tiện liệt kê ra đây vì nó tục hay quá tục và cũng vì nó
quá nhiều. Tôi chỉ
xin chia sẻ một vài cảm nghĩ nho nhỏ mà thôi chứ không bàn luận về
nó.
Ta cứ nghe các cụ chửi nhau, ta thấy họ cứ như đang hăng say chia sẻ
hay dạy
dỗ cho nhau về sex vậy. Các cụ đem ra từ những chi tiết nho nhỏ đến
những điều to
lớn hãi hùng. Chửi bằng mồm chưa đủ, các cụ còn diễn tả cả bằng tay
chân lẫn thân
thể nữa. Sợ đối phương chậm hiểu, các cụ chỉ chỗ này vỗ chỗ kia, vén
chỗ thấp lại
tốc chỗ cao, ưỡn sang bên phải, hẩy sang bên trái nhịp nhàng như múa.
Có lúc các
cụ hăng say, đỏ mặt tía tai, nhẩy nhót, gào thét như trong cơn mê
sảng. Mê sảng như
chính các cụ đang thực hiện hay như muốn chứng minh những điều đang
được đem
ra để chửi. Quả thật nếu các cụ không diễn tả bằng động tác thì đối
phương làm sao
hiểu thấu được cái ý nghĩa sâu xa và hình ảnh sống động của những
câu chửi bóng
bẩy như “cứ nhấp nha nhấp nhổm như gái ngồi phải cọc”.
Nhưng không phải người chửi lúc nào cũng hăng say như thế đâu. Có
khi chửi
cũng nhẹ nhàng, thủ thỉ như người tâm sự đấy. Những cuộc chửi như
thế này đỡ tốn
sức nên thời gian chửi cứ kéo dài ra cho đến vô tận. Người chửi vẫn
có thể ngồi nói
chuyện thanh tao với người ngồi bên tay phải mà vẫn chửi tục với bà
ngồi bên tay
trái. Không ai thấy thắc mắc và lạ lùng về những điều trái ngược ấy.
Thanh tục được
thể hiện một cách đề huề trong cùng một lúc, như một diễn viên có
khả năng diễn
xuất để cùng một lúc làm cho hai người ngồi nghe, một khóc một cười.
Cụ có thể
nghỉ ngơi, đi chơi đâu một lúc hay làm việc gì, chút nữa trở về cụ
lại rỉ rả chửi tiếp,
không vội vàng hấp tấp, chửi để mà chửi chẳng khác gì các vị Thiền
sư đi thiền hành,
đi để mà đi chứ không phải đi để mà tới. Chửi không phải để chửi, ấy
mới là chửi
cao cấp vậy.
Các cụ dùng chửi để truyền bá sex một cách vô tội vạ và vung tí mẹt.
Có cái hay
là sự truyền giảng của các cụ về sex lại vô cùng hợp pháp và
hợp
luân lý trong một
xã hội chịu ảnh hưởng sâu xa đạo lý Khổng Mạnh. Những sự truyền
giảng ấy thật
bình thường và tự nhiên đến độ chẳng ai còn coi đó là câu chửi tục
nữa, dù cả ở nơi
công cộng.
Ngẫm nghĩ lại thấy các cụ nhà mình văn minh hơn đám Tây phương này
thật.
Người Tây phương mới biết đem Sex vào giảng dạy trong sách vở, trong
hội thảo
hay trong học đường dành cho những lớp học sinh đã đến tuổi hiểu
biết. Thế mà họ
đã tưởng là họ đang làm một cuộc cách mạng thế giới đấy. Họ có ngờ
đâu, có một
dân tộc xa xăm kia, đã biết giảng dạy về sex giữa nơi công cộng,
trong làng ngoài
ngõ cùng nghe, già cũng nghe mà trẻ con cũng nghe. Đó là những bài
CHỬI TỤC.
Muốn được nghe chửi tục, ôi thật dễ làm sao. Ta chỉ cần ăn cắp con
gà của bà
hàng xóm. Bà ấy sẽ chửi tục cho nghe từ sáng đến chiều để tha hồ mà
nghe, mà
thưởng thức, mà học hỏi về những điều ta chưa từng được nghe, chưa
từng được
thấy và chưa từng được áp dụng bao giờ. Ôi quý báu làm sao! Và cũng
để tiện việc
đôi bề, nhất cử lưỡng tiện, ta có thể vừa ngồi ăn con gà ăn cắp vừa
học. Học lý thuyết
thôi đấy nhé, ta không thể vừa ăn gà mà lại vừa thực hành được, hóc
chết. Chắc ai
cũng biết câu “hóc xương gà, sa cành khế” chứ? Hóc gì thì hóc, đừng
có hóc xương
gà.
Này các bạn ơi! Bạn có giỏi thì sang vỗ nhẹ vào vai bà hàng xóm mách
là “ông
hàng xóm nhà bên cạnh” ăn cắp gà đấy. Bà ấy sẽ không những dạy dỗ
người còn
sống mà bà ấy còn dựng dậy luôn cả những người đã chết liên hệ đến
gia phả nhà
ông này mà đem ra dạy dỗ luôn. Bạn thấy tôi khôn không. Bạn phải trả
tiền đấy nhé
chứ không dạy “free” như bà hàng xóm đâu đấy.
Các bạn ơi, nói cho cùng, biết bao nhiêu điều chúng ta muốn chửi,
nhưng nghĩ
lại, những tiếng chửi kể cả tiếng chửi tục sao nó trong sáng quá và
lung linh như
những ánh sao trời, nên thôi. Phí! (Cười).
TÁI BÚT. Chắc các bạn thắc mắc tại sao tôi chỉ nói đến các cụ thôi.
Thú thật với
các bạn, các cụ đây không có nghĩa là già, là các vị cao niên, là
nói đến tuổi tác đâu.
Tôi gọi người chửi là các cụ vì lòng tôn vinh các vị chửi đó thôi.
Đáng lẽ chữ các cụ ở đây phải được viết hoa như chữ “Người” nữa cơ đấy vì tôi sợ bị
chửi, nhất là chửi
tục.
NGUYỄN GIỤ HÙNG
***
Trở về đầu trang