CHƯƠNG 13 |
|
Người tôi đẫm ướt vì lặn dưới sông và vì mưa, nước bám vào tóc và lông mi, chảy giọt xuống như nước chảy trên cây lác, cây tre hay cây liễu. Mặc dù nước không để lại dấu tích gì trên bộ áo dạ hành màu đen, người tôi cũng đẫm cả máu. Sương mù dày dặc thêm. Kenji và tôi di chuyển trong thế giới ma quái, tàng hình và hư ảo. Tôi không khỏi suy nghĩ là có phải mình đã chết đi mà không hay biết và đang trở lại báo thù như một thiên thần. Khi xong việc đêm nay tôi sẽ biến mất vào thế giới mộng ảo đó. Nỗi đau khổ vẫn luôn luôn dằn xé tim tôi nhưng tôi chưa thể quan tâm đến. Kenji và tôi bước ra khỏi hào nước và bắt đầu leo lên tường thành. Tôi cảm giác được sức nặng của thanh kiếm Jato đeo bên sườn, như thể tôi mang cả Shigeru trên người. Cảm giác như hồn ma của Shigeru đã nhập vào và khắc dấu trên xương cốt tôi. Từ phía trên bức tường quanh sân tôi nghe tiếng bước chân của đám lính tuần tiễu. Bọn chúng nói chuyện với âm thanh lo lắng; chúng nghi ngờ có kẻ đột nhập, và khi chúng nhìn thấy sợi dây thừng mà Yuki đã cắt thì chúng dừng hẳn lại, la lớn ngạc nhiên và nhìn lên phía các vòng sắt nơi Shigeru bị treo. Kenji và tôi mỗi người thanh toán hai tên lính. Bọn chúng gục ngã qua bốn đường kiếm trong chớp mắt. Shigeru đã nói đúng, thanh kiếm lướt đi trong tay tôi như thể tự nó có hồn, hay do chính Shigeru sử dụng. Không có sự thương hại hay mềm yếu của tôi làm trở ngại. Cửa sổ phía trên vẫn còn mở, và ngọn đèn vẫn cháy yếu ớt. Cả dinh thự vẫn yên tĩnh, như còn an giấc trong bóng đêm của giờ Sửu. Khi chúng tôi trèo vào bên trong, rơi trên mấy xác lính gác mà Yuki đã hạ thủ trước đó. Kenji bật kêu nhẹ tán thưởng. Tôi đi đến cánh cửa nối phòng gác với hành lang vì biết có bốn phòng nhỏ chạy dọc theo hành lang đó. Cửa phòng thứ nhất đang mở dẫn đến phòng trong là nơi có những bức họa chim hạc mà tôi và Shigeru thưởng ngoạn trong lúc ngồi chờ yết kiến Iida. Ba căn phòng kia nằm sau những bức tường chung quanh phòng của Iida. Sàn gỗ họa mi chạy chung quanh khu dinh thự và xuyên qua vùng trung tâm, chia đôi hai khu vực đàn ông và phụ nữ. Sàn gỗ họa mi đang nằm trước mặt tôi, bóng loáng dưới ánh đèn, và yên lặng. Tôi nép mình trong bóng tối. Từ xa, mãi tận cuối dinh thự, tôi nghe tiếng nói chuyện của hai người đàn ông và một phụ nữ. Shizuka. Một lúc sau tôi nhận ra tiếng nói của hai người đàn ông là Abe và Ando. Còn những tên lính gác thì tôi không chắc có bao nhiêu người: có lẽ hai tên túc trực với hai tướng quân và một chục khác đang ẩn nấp sau những ngăn bí mật. Tôi lắng nghe tiếng nói ở phòng cuối cùng, tiếng nói của Iida. Tôi đoán hai tướng quân kia đang chờ Iida - nhưng Iida đang ở đâu và tại sao Shizuka lại ở đó? Giọng nói của Shizuka nghe nhẹ nhàng, một chút tán tỉnh, còn giọng hai người kia có vẻ mệt mỏi, buồn ngủ và say rượu. "Tôi đi lấy thêm rượu," tiếng Shizuka nói. "Ừ, đêm nay có lẽ sẽ còn dài," Abe trả lời. "Đêm cuối cùng của một người trên trái đất này luôn luôn quá ngắn," Shizuka trả lời, một chút run run trong giọng nói. "Không nhất thiết là đêm cuối cùng của ngươi, nếu ngươi biết hành động đúng," Abe lên tiếng, một chút thán phục trong giọng nói. "Ngươi là một người đàn bà có nhan sắc, và biết xoay xở. Ta sẽ bảo vệ ngươi." "Ngài Abe!" Shizuka cười nhẹ. "Tôi có thể tin tưởng vào ngài không?" "Lấy thêm rượu và ta sẽ cho ngươi thấy." Tôi nghe tiếng sàn gỗ hát khi Shizuka bước chân ra khỏi phòng và đi trên sàn. Một tiếng bước chân khác nặng nề hơn theo sau, và tiếng Ando nói, "Tôi đi xem Shigeru nhảy múa. Tôi đã chờ đợi cảnh tượng này suốt cả năm." Họ đi ở khoảng giữa khu nhà trong khi tôi đi theo ở phía rìa và núp vào cánh cửa tiền phòng. Sàn gỗ im lặng dưới bước chân tôi. Shizuka vượt qua trước mặt tôi và Kenji phát ra tiếng dế kêu. Shizuka hòa lẫn vào bóng tối. Ando bước vào tiền phòng để đi đến phòng gác. Ando kêu lớn đánh thức bọn lính gác một cách giận dữ, và Kenji nhanh chóng kềm chặt Ando với vòng tay sắt. Tôi bước vào, kéo khăn trùm đầu ra, đưa ngọn đèn lên để Ando có thể thấy rõ mặt tôi. "Ngươi có thấy ta rõ không?" tôi thì thào. "Ngươi biết ta không? Ta là thằng nhỏ ở làng Mino. Cái này cho dân làng Mino. Và cho ngài Otori." Cặp mắt Ando chứa đầy hoài nghi và giận dữ. Tôi không dùng thanh kiếm Jato mà dùng dây siết cổ để kết liễu tính mạng Ando trong khi Kenji giữ chặt hắn và Shizuka đứng nhìn. Tôi hỏi nhỏ, "Iida đang ở đâu?" Shizuka trả lời, "Iida đang ở phòng cuối cùng với Kaede phía dãy phòng đàn bà. Tôi sẽ giữ Abe im lặng khi công tử đi vòng phía đó. Iida đang ở một mình với tiểu thư. Kenji và tôi sẽ lo mọi chuyện ở đây." Tôi hầu như không nghe cô ta nói gì. Tôi tưởng máu tôi lạnh, nhưng bây giờ nó đã thành băng giá. Tôi hít thở sâu, để sự đen tối của Kikuta dâng lên chiếm trọn người tôi, và chạy ra trên sàn họa mi. Mưa vẫn rả rích trong khu vườn. Tiếng ếch nhái kêu từ ao hồ và các chỗ sủng nước. Tiếng thở của những phụ nữ đang ngủ say. Tôi ngửi được mùi hoa thơm, mùi gỗ cây trắc bá trong nhà tắm, mùi hôi nồng từ nhà xí. Tôi lướt đi trên sàn gỗ như một bóng ma không trọng lượng. Phía sau tôi lờ mờ bóng lâu đài, phía trước là con sông. Iida đang chờ tôi. Ở trong căn phòng nhỏ cuối dãy khu nhà ở, một ngọn đèn còn sáng. Các cánh cửa gỗ vẫn mở nhưng các màn cửa bằng giấy thì đóng, và trong ánh sáng vàng của ngọn đèn tôi thấy bóng một phụ nữ ngồi bất động, tóc xõa chung quanh người. Với thanh kiếm Jato trong tay, tôi kéo màn cửa và nhảy vào phòng. Kaede, kiếm trong tay, đứng bật dậy. Người đầy vết máu. Iida nằm gục trên tấm nệm, mặt úp xuống. Kaede nói, "Tốt nhất là giết một gã và tước kiếm của hắn ta. Shizuka đã nói thế." Mắt nàng như dại đi vì kinh hoàng, và nàng đang run rẩy. Cảnh tượng lúc đó như có điều gì siêu thực: người con gái, quá trẻ và yếu đuối; người đàn ông, to lớn và mạnh mẽ, ngay cả khi đã chết; tiếng rít của mưa gió, sự yên lặng của đêm tối.... Tôi hạ kiếm Jato. Kaede cũng đặt thanh kiếm của Iida xuống và bước lại phía tôi. "Takeo", nàng nói như mới tỉnh dậy từ một giấc mơ. "Iida toan... Tôi đã giết hắn..." Và Kaede nằm trong vòng tay tôi. Tôi ôm nàng cho đến khi nàng hết run. "Chàng ướt đầm cả người," Kaede thì thào. "Chàng không lạnh sao?" Trước đó tôi không thấy lạnh, nhưng bây giờ thì tôi run rẩy chẳng kém gì Kaede. Iida đã chết, nhưng không phải dưới tay tôi. Tôi cảm thấy như bị lừa vì sự trả thù của tôi, nhưng tôi không thể cãi lại số phận đã xử Iida qua tay Kaede. Tôi vừa thất vọng vừa mừng điên vì nhẹ nhõm. Và tôi đang ôm Kaede trong tay, như tôi đã từng trông chờ trong nhiều tuần lễ. Khi tôi nghĩ về những gì xảy ra sau đó, tôi chỉ có thể biện hộ rằng mình đang bị mê mẩn, như đã xảy ra ở Tsuwano. Kaede nói, "Tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ chết tối nay." "Tôi cũng nghĩ chúng ta sẽ chết," tôi trả lời. "Nhưng chúng ta sẽ chết với nhau," nàng thở sát tai tôi. "Không có ai tới đây cho đến khi trời sáng." Tiếng nói của nàng, sự đụng chạm, làm tôi rạo rực tình yêu và ham muốn. "Chàng muốn em không?" nàng hỏi tôi. "Nàng biết là ta muốn." Cả hai chúng tôi quỳ xuống, vẫn không rời nhau. "Chàng không sợ em sao? Những chuyện đã xảy ra với đàn ông bởi vì em?" "Không. Nàng sẽ không bao giờ nguy hiểm đối với ta. Nàng sợ không?" "Không," nàng trả lời, với một chút như hoài nghi trong giọng nói. "Em muốn ở bên chàng trước khi chúng ta chết." Môi nàng tìm môi tôi. Nàng tháo thắt lưng và cái áo choàng mở ra. Tôi cởi bộ đồ dạ hành ướt đẫm và cảm nhận da thịt nàng mà tôi hằng mong đợi áp sát vào người tôi. Cơ thể chúng tôi quấn quít lấy nhau với sự cuồng nhiệt và háo hức của tuổi trẻ. Tôi cảm thấy hạnh phúc nếu phải chết sau đó, nhưng cũng như giòng sông, đời sống kéo chúng tôi về phía trước. Dường như một khoảng thời gian vô tận vừa trôi qua, nhưng có lẽ không hơn khoảng mười lăm phút, vì tôi nghe tiếng sàn nhà rung và tiếng Shizuka trở lại với Abe. Ở phòng bên cạnh có tiếng một người đàn bà mớ ngủ, tiếp theo là một tiếng cười lạnh lẽo làm tóc gáy tôi dựng lên. "Ando đang làm gì vậy?" Abe hỏi. "Ông ta ngủ," Shizuka trả lời và cười rúc rích. "Ông ta không uống được nhiều như ngài Abe." Tiếng rượu chảy từ bình vào chén. Tôi nghe Abe núc ừng ực. Môi tôi chạm vào mí mắt Kaede và tóc nàng. "Ta phải trở lại với Kenji. Ta không thể để Kenji và Shizuka không ai bảo vệ." Tôi thì thầm vào tai Kaede. "Tại sao chúng ta không chết ngay bây giờ, khi chúng ta đang cảm thấy hạnh phúc?" Kaede hỏi. "Kenji đến đây vì muốn giúp ta. Bằng mọi giá ta phải bảo vệ ông ta." Tôi trả lời. "Em sẽ đi với chàng." Nàng đứng phắt dậy, cột thắt lưng và cầm thanh kiếm lên. Ngọn đèn chao như muốn tắt. Từ xa tôi nghe tiếng gà gáy đầu tiên. "Không, nàng ở lại trong phòng này. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đây và thoát ra qua khu vườn. Nàng biết bơi không?" Kaede lắc đầu. "Em chưa học bơi bao giờ. Nhưng có mấy chiếc thuyền ở con hào. Chúng ta có thể lấy một chiếc." Tôi mặc lại bộ áo quần lặn, rùng mình vì cái ướt lạnh dính vào da thịt. Khi tôi nhấc thanh kiếm Jato lên, tôi thấy khuỷu tay hơi đau, có lẽ những va chạm trong đêm làm nó buốt trở lại. Tôi biết mình phải lấy đầu Iida ngay bây giờ nên tôi bảo Kaede nắm tóc Iida kéo thẳng ra. Kade làm theo với chút ngập ngừng. "Cho ngài Shigeru," tôi thì thầm khi Jato lướt ngang cổ Iida. Trước đó Iida đã chảy nhiều máu nên không thấy máu phọt ra. Tôi xé áo khoác của IIda và gói thủ cấp ông ta vào. Nó cũng nặng như thủ cấp Shigeru khi tôi trao cho Yuki. Tôi không thể tưởng tượng được hai chuyện đó xảy ra trong cùng một đêm. Tôi để thủ cấp xuống sàn, ôm Kaede một lần cuối và quay trở lại chỗ cũ. Kenji vẫn ở trong phòng canh gác, và tôi nghe tiếng Shizuka cười khúc khích với Abe. Kenji nói nhỏ, "Sắp đến phiên lính gác mới, chúng sẽ tìm ra thi thể." "Đã xong xuôi. Iida đã chết." Tôi trả lời. "Vậy thì chúng ta đi." "Tôi phải xử trí Abe." "Shizuka sẽ lo chuyện đó." "Và chúng ta phải mang Kaede đi." Kenji nhìn tôi kinh ngạc. "Tiểu thư Shirakawa? Ngươi có điên không?" Chắc chắn tôi điên. Nhưng tôi không trả lời Kenji mà cố ý bước mạnh lên sàn nhà biết hót. Ngay lập tức sàn nhà bật lên tiếng kêu. Abe hét "Ai đó?" Abe lao ra khỏi phòng, áo khoác chưa cột chặc, kiếm trong tay. Sau lưng Abe có hai gã lính, một gã cầm bó đuốc. Từ ánh sáng cây đuốc Abe nhìn thấy tôi và nhận ra ngay. Thoạt đầu Abe kinh ngạc nhưng sau đó tỏ vẻ khinh miệt. Hắn bước nhanh về phía tôi làm sàn nhà hót vang. Shizuka nhảy đến phía sau Abe và cứa ngay cổ một tên lính gác. Gã lính thứ hai quay lại, kinh hoàng bỏ rơi cây đuốc và rút kiếm. Abe kêu thêm lính canh. Hắn lao về phía tôi như một gã điên, kiếm trong tay. Abe chém và tôi đỡ nhưng Abe quá mạnh và tay tôi yếu đi vì đau. Tôi né cú chém thứ hai và biến mất trong thoáng chốc. Tôi sửng sốt vì sự hung dữ và tài nghệ của Abe. Kenji vẫn ở bên cạnh tôi nhưng lúc này những tên lính canh đã ào ra từ những nơi ẩn nấp. Shizuka đang đánh nhau với hai tên lính. Hình ảo của Kenji bị tên lính chém gục nhưng Kenji thật lẻn ra phía sau và chém vào lưng tên lính. Tôi hoàn toàn tập trung vào Abe và gã đang dồn tôi đến cuối hành lang. Những phụ nữ đã thức dậy và chạy ra từ các căn phòng, kêu la hỗn loạn làm phân tâm Abe và nhờ đó tôi lấy lại được hơi thở. Tôi có thể thoát khỏi đám lính canh nếu tôi giải quyết được Abe. Nhưng tôi biết tài nghệ hắn ta vượt xa tôi. Ngay lúc Abe có thể hạ thủ tôi thì gã bỗng dừng lại, miệng há hốc sững sờ. Gã đang nhìn phía sau lưng tôi, không dấu được vẻ khủng khiếp trong ánh mắt. Tôi không nhìn theo ánh mắt của hắn, nhưng trong giây phút bất thần đó, kiếm Jato chém xuống. Thanh kiếm rời khỏi tay tôi. Abe nhào về phía trước, óc văng ra từ cái thủ cấp bị chém đôi. Tôi lách người qua một bên, quay lại nhìn Kaede đang đứng ở gần cửa, phía sau nàng là ngọn đèn. Một tay cầm kiếm, tay kia của Kaede cầm thủ cấp của Iida. Sát cánh bên nhau, chúng tôi chiến đấu để vượt qua sàn gỗ họa mi. Mỗi cú đánh đều làm tôi nhăn nhó vì đau. Nếu không có Kaede ở bên cạnh thì có lẽ tôi đã chết rồi. Mọi thứ trước mắt tôi trở nên mờ ảo và không rõ ràng. Tôi tưởng sương mù từ sông đã tràn vào nhà nhưng sau đó tôi nghe thấy tiếng tanh tách và ngửi thấy mùi khói. Ngọn đuốc mà gã lính gác đánh rơi đã làm cháy những tấm bình phong bằng gỗ. Có những tiếng kêu sợ hãi kinh hoàng. Phụ nữ và người hầu đang tránh đám cháy, chạy ra khỏi khu nhà ở và vào tòa lâu đài, trong khi lính gác lâu đài đang cố gắng vượt qua cánh cổng hẹp để vào khu nhà ở. Trong cảnh hỗn loạn và khói bụi, bốn người chúng tôi cố gắng tìm đường đi ra khu vườn. Lúc này, khu nhà ở đã bốc cháy hoàn toàn. Không ai biết Iida ở đâu, còn sống hay đã chết. Không ai biết cuộc tấn công vào lâu đài được cho là bất khả xâm phạm này là từ đâu đến. Do tay con người hay ác quỷ? Shigeru đã biến mất. Do tay con người hay thiên thần? Mưa đã tạnh nhưng sương mù càng dày đặc hơn khi trời sắp rạng đông. Shizuka dẫn chúng tôi đi qua khu vườn đến cổng ra và những bậc thang dẫn xuống hào. Lính gác đây đã chạy về phía khu nhà ở. Bị phân tâm và bối rối, họ hầu như không muốn chiến đấu. Chúng tôi dễ dàng mở cổng từ bên trong, bước xuống một trong những chiếc thuyền, và tháo dây cột. Con hào được nối với sông qua vùng đầm lầy mà chúng tôi đã vượt qua trước đó. Phía sau chúng tôi, lâu đài nổi bật giữa ngọn lửa. Tro bay về phía chúng tôi, rơi xuống tóc chúng tôi. Dòng sông đang dâng trào, những con sóng làm rung chuyển chiếc thuyền gỗ khi dòng nước cuốn chúng tôi vào giữa sông. Nó chỉ là một chiếc thuyền nhỏ, và tôi sợ nếu nước chảy mạnh hơn nữa nó sẽ lật úp. Phía trước chúng tôi những cọc cầu chợt hiện ra. Trong một khoảnh khắc, tôi nghĩ cả chiếc thuyền sẽ bị ném vào chân cầu, nhưng con thuyền lao thẳng qua, mũi đi trước, và dòng sông cuốn chúng tôi vượt qua thị trấn. Không ai trong chúng tôi lên tiếng. Tất cả chúng tôi đều thở dốc, bị buộc phải đối mặt với cái chết, có lẽ bị ám ảnh bởi ký ức về những người chúng tôi đã gửi sang thế giới bên kia, nhưng trong sâu thẳm thì vô cùng vui mừng vì chúng tôi không nằm trong số họ. Ít nhất đó là cảm giác của tôi. Tôi đi tới đuôi thuyền và cầm lấy mái chèo, nhưng dòng nước chảy quá mạnh nên không thể điều khiển được. Chúng tôi phó mặc cho dòng nước cuốn đi. Sương mù chuyển sang màu trắng khi bình minh ló dạng, nhưng chúng tôi không thể nhìn thấy gì khác hơn khi trời tối. Ngoài ánh lửa rực rỡ từ lâu đài đang bốc cháy, mọi thứ khác đều biến mất. Tuy nhiên, tôi nghe được một âm thanh lạ nổi lên trên tiếng hát của dòng sông. Nó giống như một tiếng vo ve thật lớn, như thể một đàn côn trùng khổng lồ đang tràn xuống thành phố. "Cô có nghe tiếng gì không?" Tôi hỏi Shizuka. Cô ấy cau mày. "Tiếng gì vậy?" "Tôi không biết." Mặt trời bừng sáng, xua tan sương mù. Tiếng vo ve và rung chuyển từ bờ sông ngày càng tăng, cho đến khi âm thanh tự biến thành thứ gì đó mà tôi đột nhiên nhận ra: tiếng bước chân của hàng ngàn người và ngựa, tiếng leng keng của yên ngựa, tiếng thép va vào nhau. Màu sắc lóe lên trước mắt chúng tôi qua những mảnh sương mù rách nát; các gia huy và biểu ngữ của các thị tộc phía Tây. "Arai đã đến!" Shizuka la lên. *** Đã có biên niên sử ghi chép đầy đủ về sự sụp đổ của Inuyama, và tôi không tham gia thêm phần nào khác vào sự kiện đó nên không cần phải mô tả ở đây. Tôi không nghĩ là mình sẽ sống sót qua đêm hôm đó. Tôi không biết phải làm gì tiếp theo. Tôi đã cống hiến mạng sống của mình cho Bộ lạc, điều đó đối với tôi rất rõ ràng, nhưng tôi vẫn có nhiệm vụ phải thực hiện cho Shigeru. Kaede không biết gì về thỏa thuận của tôi với Kikuta. Nếu tôi là Otori, người thừa kế của Shigeru, nghĩa vụ của tôi là phải cưới cô ấy, và thực sự tôi không muốn gì hơn nữa. Nếu tôi trở thành Kikuta, tiểu thư Shirakawa sẽ xa vời ngoài vòng tay tôi như mặt trăng kia. Những gì đã xảy ra giữa chúng tôi giờ đây giống như một giấc mơ. Nếu nghĩ về điều đó, tôi cảm thấy xấu hổ về việc mình đã làm, và như một kẻ hèn nhát, tôi gạt chuyện đó ra khỏi tâm trí. Đầu tiên chúng tôi đến nhà Muto nơi tôi đã ẩn náu trước đó, thay quần áo và lấy một ít đồ ăn. Shizuka ngay lập tức đến gặp Arai, để Kaede cho những người phụ nữ trong nhà. Tôi không muốn nói chuyện với Kenji hay bất cứ ai. Tôi chỉ muốn đến Terayama, chôn cất Shigeru và đặt đầu Iida lên mộ. Tôi biết mình phải làm điều này thật nhanh trước khi Kikuta hoàn toàn kiểm soát tôi. Tôi biết rằng tôi đã không vâng lời trưởng tộc khi quay trở lại tòa lâu đài. Mặc dù tôi không tự mình giết Iida nhưng mọi người sẽ cho rằng tôi đã giết ông ta, trái với ý muốn rõ ràng của Bộ lạc. Tôi không thể phủ nhận điều đó mà không gây ra tổn hại to lớn cho Kaede. Tôi không có ý định bất tuân mãi mãi. Tôi chỉ cần thêm một chút thời gian. Tôi lẻn ra khỏi nhà một cách dễ dàng nhân lúc hỗn loạn của ngày hôm đó. Tôi đi đến nhà trọ nơi tôi đã ở lại cùng Shigeru trước đó. Những người chủ nhà trọ đã chạy trốn khi quân lính của Arai tiến vào thị trấn, mang theo hầu hết tài sản của họ, nhưng nhiều thứ của chúng tôi vẫn còn trong phòng, bao gồm cả những bức vẽ phác thảo tôi đã thực hiện ở Terayama, và chiếc hộp đựng bút nghiên mà Shigeru đã dùng để viết lá thư cuối cùng cho tôi. Tôi nhìn những vật đó với một nỗi buồn khó tả. Nỗi đau buồn như một tiếng gào thét càng lúc càng lớn hơn trong tâm trí tôi, như đòi tôi phải chú ý hơn. Dường như tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của Shigeru trong phòng, như thấy ông ta ngồi ở ngưỡng cửa mở khi màn đêm đã buông xuống mà tôi chưa trở về. Tôi không mang theo nhiều: một bộ quần áo để thay, một ít tiền và con ngựa Raku của tôi ở chuồng ngựa. Con ngựa đen Kyu của Shigeru đã biến mất, và hầu hết những con ngựa khác của Otori, nhưng Raku vẫn ở đó, bồn chồn và bất an khi mùi khói lửa tràn khắp thị trấn. Raku như vui mừng khi nhìn thấy tôi. Tôi thắng yên cho con ngựa, buộc chiếc bao đựng đầu Iida vào yên rồi cưỡi ngựa ra khỏi thành phố, hòa vào đám đông người dân đang chạy trốn trên đường lớn khi các đạo quân đang tiến đến gần. Tôi đi rất nhanh, chỉ ngủ một ít vào ban đêm. Thời tiết khô ráo, không khí trong lành phảng phất hơi hướng của mùa thu. Mỗi ngày những ngọn núi nhô lên rõ ràng trên nền trời xanh rực rỡ. Một số cây đã có lá vàng. Cỏ ba lá và củ dong đã bắt đầu ra hoa. Có lẽ nó đẹp, nhưng tôi chẳng thấy được cái đẹp trong bất cứ thứ gì. Tôi biết mình phải suy ngẫm về những gì mình sẽ làm, nhưng tôi không thể chịu nổi khi nhìn lại những gì tôi đã làm. Tôi đang ở trong giai đoạn đau buồn đó mà không thể đi tiếp. Tôi chỉ muốn quay lại, trở lại ngôi nhà ở Hagi, quay ngược thời gian khi Shigeru còn sống, trước khi chúng tôi rời đi Inuyama. Vào chiều ngày thứ tư, khi tôi vừa đi qua Kushimoto, tôi nhận ra rằng những người trên đường giờ đây đang chạy về phía tôi. Tôi gọi một người nông dân đang dẫn con ngựa thồ: "Phía trước có chuyện gì vậy?" "Các nhà sư! Các chiến binh!" Anh ấy hét lại. "Yamagata đã rơi vào tay họ. Người Tohan đang chạy trốn. Họ nói rằng Lãnh chúa Iida đã chết!" Tôi cười và tự hỏi anh ta sẽ làm gì nếu nhìn thấy cái bao ghê rợn trên yên ngựa của tôi. Tôi đang mặc bộ quần áo du hành, không có dấu hiệu của bộ tộc nào cả. Không người nào biết tôi là ai và tôi cũng không biết rằng tên của mình đã trở nên nổi tiếng. Chẳng bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng người và khí giới trên con đường phía trước, nên tôi dẫn Raku vào rừng. Tôi không muốn mất con ngựa hay bị lôi kéo vào những xung đột nhỏ với đám lính Tohan đang rút lui. Họ đang di chuyển rất nhanh, rõ ràng là họ hy vọng đến được thành Inuyama trước khi các nhà sư đuổi kịp, nhưng tôi biết là họ sẽ bị cầm chân ở đèo Kushimoto và có lẽ sẽ phải cố thủ ở đó. Đám lính Tohan với nhiều nhóm nhỏ vượt qua suốt cả ngày, trong khi tôi đi về phía bắc xuyên qua khu rừng, tránh gặp họ mặc dù hai lần tôi phải sử dụng thanh kiếm Jato để bảo vệ bản thân và con ngựa của mình. Cổ tay tôi vẫn còn đau, và khi mặt trời lặn tôi càng cảm thấy không yên tâm hơn - không phải vì sự an toàn của bản thân mà vì nhiệm vụ của tôi sẽ không thể hoàn thành. Tôi không dám ngủ vì có thể nguy hiểm. Tôi cưỡi ngựa suốt đêm dưới ánh trăng sáng, Raku tiếp tục cất vó với những bước đi nhẹ nhàng, một tai nghễnh phía trước, một tai phía sau. Bình minh đến và tôi nhìn thấy từ xa hình dáng của những ngọn núi bao quanh Terayama. Tôi sẽ có mặt ở đó trước cuối ngày hôm nay. Tôi nhìn thấy một cái hồ nhỏ bên dưới đường và dừng lại cho Raku uống nước. Mặt trời mọc, và trong hơi ấm của bình minh, tôi chợt buồn ngủ. Tôi buộc ngựa vào gốc cây rồi lấy yên làm gối, nằm xuống và chìm ngay vào giấc ngủ. Tôi bị đánh thức bởi mặt đất rung chuyển ở dưới thân thể mình. Tôi vẫn nằm yên, nhìn ánh sáng lốm đốm rơi xuống mặt hồ, lắng nghe tiếng nước chảy nhỏ giọt và tiếng bước chân của hàng trăm người đang tiến đến gần. Tôi đứng dậy, định đưa Raku vào sâu hơn trong rừng để giấu con ngựa, nhưng khi nhìn lên tôi thấy quân lính không phải là đám lính cuối cùng của Tohan. Những người lính mặc áo giáp và mang theo vũ khí, nhưng cờ xí là của Otori và của ngôi đền ở Terayama. Những người không đội mũ giáp đều trọc đầu, và ở hàng đầu, tôi nhận ra người thanh niên đã cho chúng tôi xem tranh. "Makoto!" Tôi gọi anh ấy, trèo lên bờ về phía anh ấy. Anh quay về phía tôi, vẻ mặt vui mừng và ngạc nhiên. "Lãnh chúa Otori? Có thật là ngài không? Chúng tôi sợ rằng ngài cũng đã chết. Chúng tôi đang đi trả thù cho Ngài Shigeru." “Tôi đang trên đường tới Terayama,” tôi nói. "Tôi đang mang đầu của Iida đến cho Shigeru, như ngài ấy đã ra lệnh cho tôi." Đôi mắt Makoto mở to hơn. "Iida đã chết rồi à?" "Đúng vậy, Inuyama đã rơi vào tay Arai. Anh sẽ bắt kịp Tohan ở Kushimoto." “Công tử không đi cùng chúng tôi à?” Tôi nhìn chằm chằm vào anh ấy. Lời nói của anh ấy không có ý nghĩa gì với tôi. Công việc của tôi gần như đã xong. Tôi phải hoàn thành nghĩa vụ cuối cùng của mình với Shigeru, và sau đó tôi sẽ biến mất vào thế giới bí mật của Bộ lạc. Nhưng tất nhiên không đời nào Makoto có thể biết được những lựa chọn của tôi. "Công tử bình yên chứ? Công tử không bị thương à?” Tôi lắc đầu. "Tôi phải đem thủ cấp Iida đến tế mộ Shigeru." Đôi mắt Makoto sáng lên. "Cho chúng tôi xem!" Tôi tháo cái giỏ khỏi yên ngựa và mở nó ra. Mùi hôi nồng nặc và ruồi bu đầy trên vết máu. Da có màu xám như sáp, mắt mờ và đỏ ngầu. Makoto nắm lấy búi tóc thủ cấp, nhảy lên một tảng đá bên đường và giơ nó lên cho các nhà sư đang tụ tập xung quanh. "Các người hãy xem Lãnh chúa Otori đã làm gì!" anh ta hét lên, và những người đàn ông hét lên đáp lại một cách mạnh mẽ. Một làn sóng cảm xúc quét qua họ. Tôi nghe thấy tên mình lặp đi lặp lại, lúc đầu là từng người một, rồi như thể đồng lòng, họ quỳ xuống trước mặt tôi, cúi lạy sát đất. Kenji đã nói đúng: Mọi người yêu mến Shigeru - các nhà sư, những người nông dân, hầu hết gia tộc Otori - và vì tôi đã thực hiện cuộc trả thù nên tình yêu đó được chuyển sang tôi. Nó dường như làm tăng thêm gánh nặng cho tôi. Tôi không muốn những lời khen ngợi này. Tôi không xứng đáng với điều đó và tôi không có tư cách để sống xứng đáng với điều đó. Tôi chào tạm biệt các nhà sư, chúc họ thành công rồi cưỡi ngựa đi tiếp sau khi bỏ cái thủ cấp vào giỏ. Họ không muốn tôi đi một mình nên Makoto cùng đi với tôi. Anh ấy kể cho tôi nghe việc Yuki đã đến Terayama với thủ cấp của Shigeru và họ chuẩn bị nghi thức chôn cất. Chắc hẳn cô ấy đã phải đi cả ngày lẫn đêm để đến được đó sớm như vậy, và tôi nghĩ về cô ấy với lòng biết ơn vô cùng. Đến tối chúng tôi đã có mặt ở chùa. Các nhà sư còn lại ở chùa đang tụng kinh cho Shigeru dưới sự hướng dẫn của vị sư già. Một tấm bia bằng đá đã được dựng lên trên ngôi mộ nơi chôn cất thủ cấp của Shigeru. Tôi quỳ bên cạnh và đặt đầu kẻ thù phía trước ngôi mộ. Trăng đã tròn một nửa. Trong ánh sáng thanh tao mờ ảo, những tảng đá trong khu vườn Sesshu trông giống như những người đàn ông đang cầu nguyện. Tiếng thác chảy dường như to hơn lúc ban ngày. Bên dưới thác, tôi có thể nghe thấy những cây tuyết tùng đang thở dài khi làn gió đêm lay động chúng. Tiếng dế kêu rả rích và ếch kêu ồm ộp từ các ao nước dưới chân thác. Tôi nghe tiếng chim đập cánh và nhìn thấy một con cú diều hâu bay sà qua nghĩa địa. Nó sẽ sớm thiên di đi chỗ khác; vì mùa hè sẽ sớm kết thúc. Tôi nghĩ đó là một nơi thật đẹp để linh hồn ngài Shigeru an nghỉ. Tôi ở bên mộ rất lâu, nước mắt lặng lẽ chảy. Shigeru đã nói với tôi rằng chỉ có trẻ con mới khóc. Đàn ông phải chịu đựng, nhưng điều mà tôi dường như không thể tưởng tượng được là tôi lại là người phải thay thế vai trò của Shigeru. Tôi bị ám ảnh bởi niềm tin rằng lẽ ra tôi không nên kết thúc sinh mạng Shigeru. Tôi đã chặt đầu ông ta bằng chính thanh kiếm Jato. Tôi không phải là người thừa kế của ông ấy: Tôi là kẻ giết ngài Shigeru. Tôi khao khát nghĩ đến ngôi nhà ở Hagi, với bài hát về dòng sông và thế giới. Tôi muốn ngôi nhà vẫn hát bài đó cho con cái tôi. Tôi muốn chúng lớn lên dưới sự che chở nhẹ nhàng của ngôi nhà. Tôi mơ tưởng rằng Kaede đang chuẩn bị pha trà trong căn phòng mà Shigeru đã xây, và những đứa trẻ con cái chúng tôi sẽ cố gắng vượt qua sàn nhà họa mi mà không gây tiếng động. Vào buổi tối, chúng tôi ngắm con diệc bay đến vườn, hình dáng đẹp màu xám của nó kiên nhẫn đứng dưới dòng suối săn mồi. Ở sâu trong vườn có ai đó đang thổi sáo. Những nốt nhạc mềm mại xuyên qua trái tim tôi. Tôi không nghĩ rằng mình sẽ có thể vượt qua nỗi đau buồn. Những ngày trôi qua, và tôi không thể rời khỏi chùa. Tôi biết mình phải đưa ra quyết định và rời đi, nhưng mỗi ngày tôi lại trì hoãn việc đó. Tôi biết rằng vị sư già và Makoto quan tâm đến tôi, nhưng họ để tôi yên, ngoài việc chăm sóc tôi một cách thiết thực, nhắc nhở tôi ăn, tắm, ngủ. Hàng ngày có nhiều người đến cầu nguyện trước mộ Shigeru. Lúc đầu chỉ có một ít, càng về sau càng đông, những người lính, tu sĩ, nông dân và dân quê từng hàng kính cẩn đi qua phần mộ, phủ phục trước tấm bia, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt. Shigeru đã đoán đúng: Sau khi chết, ông ta được yêu quý và nhiều quyền lực hơn khi còn sống. “Ông ta sẽ trở thành một vị thánh,” vị sư già tiên đoán. “Ông ấy sẽ được thờ cúng cùng những thánh thần khác trong đền thờ.” Đêm này qua đêm khác, tôi mơ thấy Shigeru như lần cuối cùng tôi nhìn thấy ông ấy, cơ thể đẫm nước và máu, và khi tôi tỉnh dậy, tim đập mạnh vì kinh hoàng, tôi nghe tiếng sáo. Tôi bắt đầu mong chờ những nốt nhạc buồn bã khi tôi nằm không ngủ được. Tôi thấy âm nhạc của tiếng sáo vừa đau đớn vừa an ủi. Trăng đã khuyết; đêm tối hơn. Chúng tôi nghe các nhà sư trở về thuật lại chiến thắng ở Kushimoto. Cuộc sống ở chùa bắt đầu trở lại bình thường, những nghi lễ xưa khép lại như nước trên đầu người chết. Sau đó có tin Lãnh chúa Arai, người hiện là chủ nhân của hầu hết Tam Quốc, sẽ đến Terayama để viếng mộ Shigeru. Tối hôm đó khi nghe tiếng sáo tôi tìm đến nói chuyện với người thổi sáo. Đúng như tôi đã phần nào nghi ngờ, đó là Makoto. Tôi vô cùng cảm động vì anh ấy đã quan tâm đến tôi, đồng hành cùng tôi trong nỗi buồn. Anh ấy đang ngồi bên cái hồ nhỏ, nơi mà thỉnh thoảng tôi đã thấy anh ấy cho cá chép vàng ăn. Anh ta kết thúc đoạn nhạc và đặt cây sáo xuống. “Công tử phải quyết định sẽ làm gì khi Arai đến đây,” anh ấy nói. Tôi ngồi xuống cạnh anh ta. Sương đang rơi, và những hòn đá ẩm ướt. "Tôi nên làm gì?" "Công tử là người thừa kế của Shigeru. Công tử phải chiếm lấy di sản thừa kế từ ngài ấy." Anh ấy dừng lại rồi nói tiếp, "Nhưng chuyện không đơn giản như vậy phải không? Còn có chuyện khác đang gọi công tử." "Chính xác thì nó không gọi cho tôi. Nó ra lệnh cho tôi. Tôi có nghĩa vụ... Thật khó để giải thích điều đó với bất cứ ai." “Hãy thử giải thích cho tôi đi,” Makoto nói. "Anh biết tôi có thính giác nhạy bén. Như một con chó, anh đã nói vậy." "Đáng lẽ tôi không nên nói điều đó. Điều đó làm tổn thương công tử. Hãy tha lỗi cho tôi." "Không, anh đã nói đúng. 'Có ích cho chủ nhân của bạn', anh đã nói. Chà, tôi có ích cho chủ nhân của mình, và họ không phải là Otori." "Bộ lạc?" "Bạn biết về họ?" “Chỉ một ít thôi,” anh nói. "Phương trượng của chúng tôi có nhắc đến họ." Có lúc tôi nghĩ anh ấy sẽ nói điều gì khác, hay anh ấy đang đợi tôi đặt câu hỏi. Nhưng lúc đó tôi không biết nên hỏi câu hỏi nào cho đúng, và tôi quá bận tâm với những suy nghĩ và nhu cầu của riêng mình nên không giải thích chúng." "Cha tôi là người của Bộ lạc, và những khả năng đặc biệt mà tôi có được là từ ông ấy. Bộ lạc đã khẳng định tôi là người của họ, vì họ tin rằng họ có quyền. Tôi đã mặc cả với họ cho phép tôi giải cứu ngài Shigeru, và đổi lại tôi sẽ tham gia cùng họ." "Họ có quyền gì mà đòi hỏi điều đó ở công tử, khi công tử là người thừa kế hợp pháp của Shigeru?" Makoto hỏi với vẻ tức giận. “Nếu tôi tìm cách trốn thoát, họ sẽ giết tôi. Họ tin rằng họ có quyền đó, và tôi cũng tin điều đó khi mặc cả với họ. Cuộc sống của tôi bây giờ là của họ." “Chắc hẳn công tử đã bị ép buộc trong thỏa thuận đó,” Makoto nói. "Không ai nghĩ công tử nên giữ lời hứa. Công tử là Otori Takeo. Tôi không nghĩ công tử biết là mình đã trở nên nổi tiếng như thế nào, tên của công tử có ý nghĩa như thế nào." “Tôi đã giết ông ta,” tôi nói, và thật xấu hổ khi cảm thấy nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi. "Tôi không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân mình. Tôi không thể đảm nhiệm tên tuổi và đời sống của ông ấy. Ông ấy đã chết dưới tay tôi." "Công tử đã cho ngài Shigeru một cái chết trong danh dự," Makoto thì thầm, nắm lấy tay tôi. "Công tử đã hoàn thành mọi nghĩa vụ của một người con trai đối với cha mình. Ở đâu công tử cũng được ngưỡng mộ và ca ngợi vì điều đó. Và giết cả Iida nữa. Như là một chuyện huyền thoại." “Tôi chưa hoàn thành mọi nghĩa vụ,” tôi trả lời. "Các thúc phụ của ngài Shigeru đã âm mưu giết ông ấy cùng với Iida, và họ chưa bị trừng phạt. Và ngài Shigeru giao cho tôi chăm sóc tiểu thư Shirakawa, người đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ mặc dù cô ta chẳng có lỗi gì." “Đó không phải là một gánh nặng quá lớn,” Makoto nói, nhìn tôi một cách mỉa mai, và tôi cảm thấy máu dồn lên mặt. “Tôi để ý tay công tử chạm vào nhau,” anh nói, và sau một lúc dừng lại: “Tôi để ý mọi thứ về công tử.” "Tôi muốn hoàn thành mong muốn của ông ấy, nhưng tôi cảm thấy mình không xứng đáng. Và dù sao đi nữa, tôi bị ràng buộc bởi lời thề của mình với Bộ lạc." “Lời thề đó có thể xóa bỏ, nếu công tử muốn.” Có lẽ Makoto nói đúng. Mặt khác, có lẽ Bộ lạc sẽ không để tôi sống. Và hơn nữa, tôi không thể giấu được điều đó với chính mình: Có gì đó bên trong tôi cuốn hút tôi về phía họ. Tôi cứ nhớ lại cảm giác là Kikuta đã hiểu bản chất của tôi và bản chất đó đã phản ứng thế nào với những kỹ năng đen tối của Bộ lạc. Tôi hoàn toàn nhận thức được sự chia rẽ sâu sắc trong mình. Tôi muốn mở lòng với Makoto, nhưng làm như vậy có nghĩa là kể cho anh ấy nghe mọi chuyện, và tôi không thể nói về việc mình sinh ra trong một gia đình theo đạo Hidden với một tu sĩ là tín đồ của Đấng Giác Ngộ. Tôi nghĩ đến việc tôi đã vi phạm tất cả các điều răn của đạo Hidden. Tôi đã giết người nhiều lần. Trong khi chúng tôi thì thầm nói chuyện trong khu vườn tối tăm, sự im lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng cá vẫy nước bất ngờ hoặc tiếng cú kêu xa xa, cảm giác giữa chúng tôi ngày càng mãnh liệt hơn. Bây giờ Makoto kéo tôi vào vòng tay của anh ấy và ôm tôi thật chặt. Anh nói: “Dù công tử chọn cách nào đi nữa, công tử cũng phải buông bỏ nỗi đau buồn của mình”. "Công tử đã làm tốt nhất trong khả năng. Shigeru sẽ tự hào về công tử. Bây giờ công tử phải tha thứ và tự hào về chính mình." Những lời nói trìu mến, những va chạm của anh, khiến nước mắt tôi lại tuôn rơi. Dưới bàn tay anh, tôi cảm thấy cơ thể mình sống lại. Anh ấy đã kéo tôi trở về từ vực thẳm và khiến tôi khao khát được sống lại. Sau đó tôi ngủ rất sâu và không mơ nữa. *** Arai đến cùng với một vài thuộc hạ và khoảng hai mươi người lính, để lại phần lớn quân đội của mình để duy trì hòa bình ở phía Đông. Ông ấy định đi tiếp và giải quyết biên giới trước khi mùa đông đến. Ông ta không phải là người kiên nhẫn; bây giờ ông ấy đã có mục đích. Arai trẻ hơn Shigeru, khoảng hai mươi sáu tuổi, đang ở độ tuổi trưởng thành, là một người đàn ông to lớn, nóng nảy và có ý chí sắt đá. Tôi không muốn ông ấy là kẻ thù của mình, và Arai không giấu giếm sự thật rằng ông ta muốn tôi là đồng minh và sẽ hỗ trợ tôi chống lại các lãnh chúa Otori. Hơn nữa, ông ấy đã quyết định rằng tôi nên cưới Kaede. Arai đã mang tiểu thư Kaede theo cùng, vì theo phong tục Kaede nên đến thăm mộ của Shigeru. Arai nghĩ cả hai chúng tôi nên ở lại chùa trong khi sắp xếp hôn lễ. Tất nhiên, Shizuka đi cùng Kaede và tìm cơ hội nói chuyện riêng với tôi. “Tôi biết là sẽ tìm thấy công tử ở đây,” cô nói. "Người Kikuta rất tức giận, nhưng chú tôi đã thuyết phục họ cho công tử thêm ít thời gian. Tuy nhiên, thời gian của công tử không còn nhiều nữa." “Tôi sẵn sàng đến gặp họ,” tôi trả lời. “Tối nay họ sẽ đến tìm cậu.” “Tiểu thư Shirakawa có biết không?” “Tôi đã cố nói cho cô ấy và cả Arai biết.” Giọng Shizuka nặng trĩu sự thất vọng. Vì Arai có những kế hoạch khác hẳn. “Công tử là người thừa kế hợp pháp của Shigeru,” Arai mở lời khi chúng tôi ngồi trong phòng khách của ngôi chùa, sau khi ông ta đã thăm viếng mộ Shigeru. “Việc công tử kết hôn với tiểu thư Shirakawa là hoàn toàn phù hợp. Chúng ta sẽ bảo đảm Maruyama cho cô ấy, và sau đó sẽ quan tâm đến Otori vào mùa xuân tới. Tôi cần một đồng minh ở Hagi.” Arai đang quan sát kỹ lưỡng khuôn mặt của tôi. “Tôi không ngại nói cho công tử biết là danh tiếng của công tử đã làm công tử trở thành một người cần thiết.” "Ngài Arai quá rộng lượng," tôi trả lời. "Tuy nhiên, có những cân nhắc khác có thể ngăn cản tôi tuân theo ý muốn của ngài." “Đừng có điên thế,” Arai nói ngắn gọn. "Tôi tin rằng mong muốn của tôi và của công tử rất ăn khớp với nhau." Đầu óc tôi trở nên trống rỗng: Mọi suy nghĩ của tôi đều bay đi như những chú chim của Sesshu. Tôi biết Shizuka đang lắng nghe từ bên ngoài. Arai từng là đồng minh của Shigeru; ông tah đã bảo vệ Kaede; và bây giờ ông ta đã chinh phục hầu hết Tam Quốc. Nếu tôi nợ ai sự liên minh thì đó là với ông ta. Tôi không nghĩ mình có thể biến mất mà không đưa ra lời giải thích nào cho Arai. “Bất cứ điều gì tôi đạt được đều nhờ sự giúp đỡ của Bộ lạc,” tôi chậm rãi nói. Trên mặt Arai hiện lên nét tức giận, nhưng ông ta không nói. "Tôi đã có một thỏa ước với họ và để giữ lời hứa của mình, tôi phải từ bỏ cái tên Otori và đi cùng họ." "Bộ lạc là ai?" Cơn giận dữ của Arai bùng nổ. "Bất cứ nơi nào tôi đến tôi đều gặp phải chúng. Chúng giống như những con chuột trong kho gạo. Ngay cả những người gần gũi nhất với tôi...!" “Chúng ta không thể đánh bại Iida nếu không có sự giúp đỡ của họ,” tôi nói. Arai lắc cái đầu to lớn và thở dài. "Tôi không muốn nghe những điều vô nghĩa này. Công tử được Shigeru nhận nuôi, là Otori, công tử sẽ kết hôn với tiểu thư Shirakawa. Đó là mệnh lệnh của tôi." “Ngài Arai.” Tôi cúi đầu xuống đất, hoàn toàn nhận thức được rằng tôi không thể tuân lệnh ông ta. Sau khi viếng mộ xong, Kaede đã trở lại nhà khách dành cho phụ nữ và tôi không có cơ hội nói chuyện với cô ấy. Tôi mong được gặp cô ấy nhưng cũng sợ điều đó. Tôi sợ quyền lực của cô ấy đối với tôi và của tôi đối với cô ấy. Tôi sợ làm tổn thương cô ấy và tệ hơn nữa là không dám làm tổn thương cô ấy. Đêm đó, mất ngủ, tôi lại ra vườn ngồi, khao khát sự im lặng nhưng tai luôn lắng nghe. Tôi biết tôi sẽ đi cùng Kikuta khi ông ấy đến tìm tôi tối hôm đó, nhưng tôi không thể thoát khỏi tâm trí đầy hình ảnh và ký ức về Kaede, hình ảnh cô ấy bên cạnh cái xác của Iida, cảm giác làn da cô ấy cọ xát vào tôi, sự mong manh của Kaede khi tôi đưa vào cơ thể cô ấy. Ý nghĩ sẽ không bao giờ cảm giác điều đó nữa thật là đau đớn, nó khiến lá phổi tôi nghẹt thở. Tôi nghe thấy tiếng bước chân mềm mại của một người phụ nữ. Shizuka đặt bàn tay của cô ấy, rất giống tôi về hình dạng và kiểu dáng, lên vai tôi và thì thầm, "Tiểu thư Shirakawa muốn gặp công tử." “Tôi không được gặp cô ta,” tôi đáp. “Họ sẽ đến đây trước bình minh,” Shizuka nói. "Tôi đã nói với cô ấy rằng họ sẽ không bao giờ từ bỏ quyền lợi của họ đối với công tử. Thực tế thì vì sự bất tuân của công tử ở Inuyama, chủ nhân đã quyết định rằng nếu công tử không đi cùng họ tối nay, công tử sẽ chết. Cô ấy muốn nói lời tạm biệt ." Tôi đi theo Shizuka. Kaede đang ngồi ở cuối hàng hiên, bóng dáng cô mờ ảo dưới ánh trăng lặn. Tôi nghĩ tôi có thể nhận ra đường nét của cô ấy ở bất cứ đâu, hình dạng khuôn mặt và đôi vai của cô ấy, cử động đặc trưng khi cô ấy quay mặt về phía tôi. Ánh trăng lấp lánh trong mắt cô ấy, như những hồ nước trên núi khi tuyết phủ kín mặt đất và thế giới chỉ có một màu trắng và xám. Tôi quỳ xuống trước mặt cô ấy. Gỗ bạc có mùi của rừng và ngôi đền, của nhựa cây và hương trầm. "Shizuka nói rằng em phải rời xa anh, chúng ta không thể kết hôn được." Giọng cô trầm thấp và hoang mang. "Bộ lạc sẽ không cho phép tôi có cuộc sống đó. Tôi không - và không bao giờ có thể - là lãnh chúa của tộc Otori." "Nhưng Arai sẽ bảo vệ anh. Đó là điều Arai muốn. Không gì có thể cản đường chúng ta." “Tôi đã có thỏa ước với chủ nhân của gia đình tôi trong Bộ Lạc,” tôi nói. "Cuộc sống của tôi kể từ bây giờ là của ông ta." Trong khoảnh khắc đó, trong sự tĩnh lặng của màn đêm, tôi nghĩ đến cha tôi, người đã cố gắng thoát khỏi vận mệnh huyết thống của mình và đã bị sát hại vì điều đó. Tôi không nghĩ nỗi buồn của mình có thể sâu hơn nữa, nhưng suy nghĩ này đã khơi dậy một tầm cao mới. Kaede nói, "Trong tám năm với thân phận con tin, em chưa bao giờ yêu cầu ai bất cứ điều gì. Iida Sadamu ra lệnh cho em tự sát: Em không cầu xin ông ta. Ông ta định cưỡng hiếp tôi: Em không cầu xin sự thương xót. Nhưng bây giờ em đang cầu xin anh: Đừng rời xa em. Em cầu xin anh hãy cưới em. Em sẽ không bao giờ yêu cầu bất cứ ai bất cứ điều gì nữa." Cô ấy phủ phục xuống đất trước mặt tôi, tóc và áo choàng chạm sàn gây ra một tiếng động mượt mà. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa của cô ấy. Tóc cô ấy quá gần, nó chạm vào tay tôi. “Em sợ,” cô thì thầm. "Em sợ chính mình. Em chỉ an toàn khi ở bên anh." Nó thậm chí còn đau khổ hơn tôi dự đoán. Và điều đau đớn hơn là biết rằng nếu chúng tôi có thể nằm xuống với nhau, da kề da thì mọi đau khổ sẽ chấm dứt. “Bộ lạc sẽ giết anh,” cuối cùng tôi nói. "Có điều còn tệ hơn cả cái chết! Nếu họ giết anh, em sẽ tự sát và đi theo anh." Cô ấy nắm lấy tay tôi và nghiêng người về phía tôi. Mắt cô bỏng rát, tay cô khô và nóng, xương mỏng manh như xương chim. Tôi có thể cảm thấy máu đang chảy mạnh dưới da. “Nếu chúng ta không thể sống cùng nhau thì chúng ta phải chết cùng nhau.” Giọng cô khẩn trương và phấn khích. Không khí về đêm bỗng nhiên có vẻ lạnh lẽo. Trong những bài hát và những câu chuyện tình lãng mạn, những cặp đôi đã cùng nhau chết vì tình yêu. Tôi nhớ lại lời Kenji nói với Shiegeru: Các vị đều yêu cái chết, giống như cả giai cấp của quý vị. Kaede cùng tầng lớp và xuất thân, nhưng tôi thì không. Tôi không muốn chết. Tôi chưa tròn mười tám tuổi. Sự im lặng của tôi đủ là câu trả lời cho cô ấy. Đôi mắt cô ấy tìm kiếm khuôn mặt của tôi. “Em sẽ không bao giờ yêu ai ngoài anh,” cô nói. Có vẻ như chúng tôi hiếm khi nhìn thẳng vào nhau. Những cái nhìn của chúng tôi luôn là nhìn trộm và gián tiếp. Bây giờ chúng tôi đang chia tay, chúng tôi có thể nhìn vào mắt nhau, không còn sự khiêm tốn hay xấu hổ. Tôi có thể cảm nhận được nỗi đau và sự tuyệt vọng của cô ấy. Tôi muốn xoa dịu nỗi đau khổ của cô ấy, nhưng tôi không thể làm được điều cô ấy yêu cầu. Trong sự bối rối của tôi, khi tôi nắm tay cô ấy và nhìn sâu vào mắt cô ấy, một sức mạnh nào đó đã xuất hiện. Ánh mắt của cô ấy trở nên mãnh liệt như thể cô ấy đang chết đuối. Sau đó cô thở dài và nhắm mắt lại. Cơ thể cô lắc lư. Từ trong bóng tối Shizuka lao tới và đỡ lấy Kaede khi cô ngã xuống. Chúng tôi cùng nhau cẩn thận hạ cô ấy xuống sàn. Cô ấy đang ngủ say, giống như tôi đã bị thôi miên của Kikuta trong căn phòng bí mật. Tôi rùng mình, bỗng thấy lạnh kinh khủng. "Cậu không nên làm thế," Shizuka thì thầm. Tôi biết cô ta nói đúng. “Tôi không cố ý,” tôi nói. "Tôi chưa bao giờ làm điều đó với ai hết. Tôi chỉ thôi miên những con chó thôi." Cô ấy đánh khẽ vào cánh tay tôi. "Hãy đi tìm Kikuta. Đi và học cách kiểm soát kỹ năng của cậu. Có thể cậu sẽ trưởng thành ở đó." “Cô ấy sẽ bình yên chứ?” "Tôi không biết về những công phu Kikuta này," Shizuka nói. "Tôi đã ngủ được hai mươi bốn tiếng." “Có lẽ ai đã thôi miên cậu ngủ đều biết họ đang làm gì,” cô vặn lại. Từ xa trên con đường núi tôi có thể nghe thấy tiếng người đang đến gần: hai người đàn ông bước đi lặng lẽ, nhưng tôi vẫn nghe được tiếng chân đi của họ. “Họ đang đi tới đây,” tôi nói. Shizuka quỳ xuống bên cạnh Kaede và nhấc cô ta lên bằng sức mạnh nhẹ nhàng của mình. “Tạm biệt cậu,” cô nói, giọng vẫn còn tức giận. "Shizuka ..." Tôi bắt đầu nói khi cô ấy bước về phía căn phòng. Cô dừng một lúc nhưng không xoay người lại. "Con ngựa của tôi, Raku - cô có thấy tiểu thư Shirakawa đem nó đi không?" Tôi không có gì khác để đưa cho cô ấy. Shizuka gật đầu và đi vào căn phòng tối, khuất tầm nhìn của tôi. Tôi nghe thấy tiếng cửa đóng, tiếng bước chân của cô ấy trên tấm thảm, tiếng cọt kẹt yếu ớt của sàn nhà khi cô ấy đặt Kaede xuống. Tôi trở về phòng và thu dọn đồ đạc của mình. Thực ra tôi chẳng có gì cả: lá thư của Shigeru, con dao của tôi và thanh kiếm Jato. Sau đó tôi đi đến ngôi chùa, nơi Makoto đang quỳ gối ngồi thiền định. Tôi chạm vào vai anh ấy, Makoto đứng dậy và đi ra ngoài với tôi. “Tôi đi đây,” tôi thì thầm. “Đừng nói với ai trước khi trời sáng.” "Công tử có thể ở lại đây." "Không thể được." "Hãy trở lại khi có dịp. Chúng tôi có thể giấu công tử ở đây. Có rất nhiều nơi bí mật trên núi. Sẽ không ai tìm thấy công tử." “Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ cần nó,” tôi trả lời. “Tôi muốn anh giữ thanh kiếm Jato cho tôi.” Anh ta cầm lấy thanh kiếm. "Bây giờ tôi biết công tử sẽ quay lại." Anh đưa tay ra và lần theo đường viền miệng tôi, mép xương dưới má tôi và gáy tôi. Tôi choáng váng vì thiếu ngủ, đau buồn và ham muốn. Tôi muốn nằm xuống và được ai đó ôm, nhưng lúc này tiếng bước chân đang băng qua sỏi. "Ai đó?" Makoto quay lại, thanh kiếm đã sẵn sàng trong tay. "Tôi có nên đánh thức mọi người trong chùa không?" "Không! Đây là những người tôi phải đi với họ. Lãnh chúa Arai không được biết." Hai người đi đến là thầy cũ của tôi Muto Kenji và thầy Kikuta, đang đứng chờ dưới ánh trăng. Họ mặc quần áo du hành, tầm thường, nghèo nàn, nhìn như là hai anh em, thầy đồ hoặc thương gia không mấy thành công. Phải biết rõ về họ như tôi biết mới thấy được tư thế cảnh giác, đường cơ bắp rắn chắc nói lên sức mạnh thể chất dũng mãnh của họ, đôi tai và đôi mắt họ không bỏ sót thứ gì, sự thông minh tinh tế của họ khiến những lãnh chúa như Iida và Arai có vẻ tàn bạo và vụng về. Tôi quỳ xuống trước mặt trưởng tộc Kikuta và cúi đầu xuống đất. “Đứng lên, Takeo,” ông ấy nói, và thật ngạc nhiên là cả ông ta và Kenji đều ôm lấy tôi. Makoto nắm chặt tay tôi. "Tạm biệt. Tôi biết chúng ta sẽ gặp lại nhau. Cuộc đời của chúng ta gắn liền với nhau." “Cho ta đi xem mộ của Ngài Shigeru,” Kikuta nhẹ nhàng nói với tôi, theo cách mà tôi vẫn nhớ: như một người hiểu được bản chất thực sự của tôi. Nhưng đối với ông, ngài Shigeru sẽ không ở trong đó, tôi nghĩ vậy nhưng không nói ra. Trong bóng đêm yên tĩnh, tôi bắt đầu chấp nhận rằng số phận của Shigeru là phải chết như vậy, cũng như số phận của ông ta bây giờ là trở thành một vị thần, một anh hùng đối với nhiều người, những người sẽ đến đền thờ này để cầu nguyện, để tìm kiếm sự giúp đỡ của ông ấy, trong hàng trăm năm tới, khi nào Terayama còn đứng vững - có thể là mãi mãi. Chúng tôi cúi đầu đứng trước tảng đá mới được chạm khắc. Ai biết được Kenji và Kikuta đang nói gì trong lòng? Tôi cầu xin sự tha thứ của Shigeru, cảm ơn ông ấy một lần nữa vì đã cứu mạng tôi ở Mino và chào tạm biệt ông ấy. Tôi nghĩ là tôi nghe giọng nói và nhìn thấy nụ cười cởi mở của Shigeru. Gió lay động những cây tuyết tùng cổ xưa; những con côn trùng về đêm vẫn tiếp tục phát ra âm nhạc dai dẳng của chúng. Tôi nghĩ, mọi chuyện sẽ luôn như thế này, hết mùa hè này đến mùa hè khác, mùa đông này sang mùa đông khác, mặt trăng lặn về phía tây, nhường lại màn đêm cho các ngôi sao, và chỉ trong một hai giờ nữa, những ngôi sao sẽ nhường chỗ cho ánh sáng của mặt trời. Mặt trời sẽ đi qua những ngọn núi, kéo theo bóng của những cây tuyết tùng cho đến khi mặt trời lại lặn xuống dưới rìa những ngọn đồi. Thế là thế giới tiếp tục trôi qua, và loài người đang sống trên đó hết sức mình, giữa bóng tối và ánh sáng.
Đỗ Tùng dịch *** HẾT CUỐN 1 *** *** |